Entrada del blog por akira akira

Imagen de akira akira
de akira akira - Tuesday, 18 de December de 2018, 02:53
Todo el mundo

Những cụ già nghèo khó mưu sinh bằng vé số

Bao lâu nay, nghề vé số được coi là một mảnh phao cứu trợ dành cho những người già neo đơn, những người không may mắn khuyết tật, những đứa trẻ đáng thương bị bỏ rơi. Chính những tờ vé số nhỏ bằng bàn tay ấy, đã giúp bao nhiêu con người được sống, được ăn, được mặc.

Theo thống kê, thành phố Hồ Chí Minh là một địa bàn có nhiều các cụ lão lựa chọn là nơi sinh sống và làm việc nhất. Đặc biệt là những người già, người cao tuổi đến từ những làng quê nghèo khó của miền Trung Nam Bộ.

Những người cao tuổi này vì không có lương hưu, không có nguồn trợ cấp của xã hội, không được con cái chăm sóc, không có người thân nên mới phải rời xa quê hương, tìm một mảnh đất nơi xứ người để tự nuôi lấy thân mình.

Để kiếm được bữa cơm hằng ngày, kiếm lấy bộ quần áo để mặc, những cụ già sức yếu này phải tự vận động để kiếm sống và đa phần họ đều chọn nghề bán vé số XSKTMB Bởi đây là một loại nghề phù hợp với hoàn cảnh của họ, không cần nhiều sức khỏe, không cần nhiều vốn liếng.

Cụ ông Lê Văn Sáng, năm nay đã ngoài 75 tuổi quê gốc ở Quảng Nam. Cụ đã có 10 năm ròng rã đôi nắng đội mưa cùng chiếc xe cà tàng để bán vé số dạo ở khắp mọi nẻo đường TP.HCM.

(Cụ Phước cùng chiếc xe đạp cà tàng rong ruổi trên các tuyến đường nhộn nhịp)

Cụ Sáng nói về lý do mình rời quê hương, ở quê cụ cũng có vài mảnh ruộng để làm lụng vun cấy, làm quanh năm suốt tháng cũng được vài mùa lúa, mùa ngô đủ ăn. Nhưng vì tuổi già, sức yếu, không cầm nổi cái cày cái cuốc nữa, cụ đành bỏ lại ruộng vườn. Năm 2008, cụ theo những người cùng xứ vào Hồ Chí Minh theo cái nghiệp bán vé số dạo. Đến nay cũng đã ngót 10 năm trời, cụ cùng một người đồng hương vẫn lấy vé số đều đều tại một đại lý xổ số ở đường Hoàng Sa, quận Tân Bình.

“Lúc mới bắt đầu vào nghề, tôi nào có vốn liếng gì, nhưng vì nể tình đồng hương nê ông chủ quán cho tôi thiếu nợ, sáng lấy chiều trả. Những ngày đầu chưa quen việc, cũng chưa thuộc đường, tôi cứ đi lòng vòng từ sáng tới giờ xổ số, chân tay mỏi ê ẩm mà bán được có chục tờ. Thừa bao nhiêu tôi đem trả cho ông chủ đại lý, tôi ngại lắm, đêm về nghĩ về cuộc sống của mình mà nước mắt cứ ứa ra”. Cụ Sáng nghẹn ngào.

“May cho cái thân già tôi, gặp được anh chủ quán là đồng hương, anh tốt tính và thương người lắm, lúc nào cũng an ủi động viên tôi. Anh ấy chỉ tôi những đoạn đường đông người qua lại, nhiều quán cà phê vỉa hè, quán nhậu, đặc biệt là những nơi tập trung dân cư những con người xứ Quảng để dễ mời mua hơn”. Ông Sáng kể bằng một màu mắt sáng ngời.

Cụ ông hài lòng về công việc bán vé số dạo Xổ số miền nam hôm nay nhanh nhất : “Anh chủ đồng hương bảo hay quá, ở khu Bảy Hiền có rất nhiều những người đồng hương, khi tôi mời mua bằng giọng người xứ Quảng, họ cũng thương cho những người có số phân như tôi, nên họ mua ủng hộ nhiều lắm”.

Chính nhờ những con người cùng xứ thấu cảm cho hoàn cảnh của ông cụ, nên mỗi ngày ông cụ cũng được 200 nghìn bỏ túi. So với việc ở quê “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” đúng là còn thua xa.

Cụ Sáng giãi bày: “Đúng là không còn gì mừng hơn là tự dùng sức mình nuôi sống bản thân mình, con cái mình cũng nghèo, làm sao mà nương tựa chúng nó mãi được. Thôi thì còn bao nhiêu sức thì làm bấy nhiêu ngày, bao giờ không đi được nữa thì tôi mới bỏ nghề”.

Ngoài hoàn cảnh của ông cụ Sáng – con người xứ Quảng, còn rất nhiều những cụ bà đến từ những vùng quê nghèo của hai tỉnh Phú Yên và Khánh Hòa. Đó là hoàn cảnh của bà Huỳnh Thị Phước, năm nay đã 72 tuổi quê ở Tuy An (Phú Yên).

(Cụ Phước chọn nghề bán vé số để mưu sinh ở tuổi xế chiều)

Bà cụ có hoàn cảnh vô cùng đáng thương, cụ ông mất tích trong một chuyến đi khơi thì gặp bão lớn, khi ấy cụ Phước mới 30 tuổi. Một mình cụ phải gánh vác trọng trách nuôi hai đứa con khôn lớn.

Bà cụ rầu rĩ tâm sự: “Con cái tôi đứa nào cũng nghèo khó, vì không có tiền như người ta nên không có thuyền lớn đề ra khơi, vợ chồng chúng nó chỉ đánh bắt ở gần bờ, nên cũng chỉ kiếm được bữa cơm hằng ngày. Chúng nó còn phải nuôi con, thân sức nào mà nuôi mẹ già này”.

Không muốn bản thân trở thành gánh nặng của con cháu mình, bà cụ quyết định khăn gói rời quê hương tới thành phố Hồ Chí Minh để kiếm sống. Thấm thoát 10 năm trôi qua, nhờ cái nghề bán vé số dạo mà cụ Phước có được đồng ra đồng vào.

Cụ Phước tâm sự: “Cái nghề bán vé số https://twitter.com/kqxsmnhomnay này nó hợp người già lắm, người ta thấy mình già rồi, người ta thương nên mua ủng hộ. Có những người tôi biết là họ chẳng ham mê chơi xổ số đâu, nhưng vì thương tôi nên họ vẫn sẵn sàng móc ví ra mua giúp tôi dăm ba tờ”.

Nhờ có cái cần câu ăn từ vé số này, bà cụ cũng có tiền ăn uống sinh sống hằng ngày. Ăn tiêu tiết kiệm, chi li từng khoản, bà Phước cũng dư được 2 triệu mỗi tháng. Đây là một số tiền mà một người đã tầm tuổi xế chiều như bà cụ Phước cảm thấy vô cùng hài lòng.

Trên đây chỉ là hai trường hợp đại diện cho vô số những mảnh đời phận già cơ cực từ miền Trung Nam Bộ đang kiếm sống ở Hồ Chí Minh bằng nghề bán vé số dạo. Dù cho hoàn cảnh của mỗi người có khác nhau, nhưng họ đều có một điểm chung là có sự cố gắng, sự tự lập cho phần đời còn lại của mình.

Nhờ có nghề bán vé số dạo, nhờ có những tấm lòng hảo tâm, mà những con người đã già cỗi của các mảnh đất miền Trung Nam Bộ có được một cuộc sống khiến họ cảm thấy hài lòng và hạnh phúc.